......

Cậu bé tự kỷ hung hăng, tăng động đã dẫn chúng tôi vào thế giới của mình như thế nào ?

72730-DUC DUNG.jpg

Bài viết được viết bởi Chuyên viên tâm lý trị liệu Đặng Thị Thanh Tùng - Đơn nguyên Kỹ thuật cao Điều trị bại não và Tự kỷ - Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Times City.

Năng động, xông xáo. Luôn luôn tìm kiếm đồ ăn. Nhiều lúc rất lém lỉnh, biết nhìn thái độ để đánh lừa bố, lừa cô: giả vờ đi vệ sinh, đi rửa tay để chạy thoát ra ngoài chơi một mình... Đó là Duy Đăng, cậu học trò nhỏ mà chúng tôi rất yêu thương.

Với bố mẹ Duy Đăng, ngày mà cậu và anh sinh đôi của mình chào đời – “trái ngọt” sau 3 năm điều trị hiếm muộn, là ngày vui thật đáng nhớ. Hai cậu bé song sinh lớn lên, chẳng mấy khác biệt so với những bạn đồng trang lứa, ngoại trừ một điều rất rõ thấy: các con chưa biết phát âm, chưa gọi được tiếng cha, tiếng mẹ.

Cho các con đi học mẫu giáo, mong ngóng sự “đột phá” ở các con, nhưng bằng linh cảm, mẹ Duy Đăng hiểu rằng, những thiên thần nhỏ của mình không bình thường. 30 tháng tuổi, hai em được bố mẹ đưa đi khám. Họ nhận tin sét đánh: cả hai bé đều mắc tự kỷ, lại còn khá nặng.

Là chuyên viên tâm lý gắn bó với trẻ tự kỷ, tôi rất hiểu tâm trạng của họ khi đón nhận kết quả chẩn đoán ấy. Chỉ cần có một đứa con tự kỷ, chậm nói hoặc tăng động thôi đã vất vả lắm rồi. Vậy mà, cả hai cậu con trai của họ đều mắc tự kỷ.

Tôi gặp bố mẹ Duy Đăng trong chương trình nghiên cứu“Đánh giá hiệu quả của việc cấy ghép tế bào gốc cho trẻ tự kỷ kết hợp với giáo dục và phục hồi chức năng” của Đơn nguyên Kỹ thuật cao điều trị tự kỷ và bại não, Vinmec Times City. Họ đưa con đến để kiểm tra xem có thể tham gia chương trình hay không. Và vì một số lý do đặc biệt, chỉ mình Duy Đăng được chọn. Con khi ấy được 6 tuổi 9 tháng, chỉ nhận thức được những chủ đề quen thuộc và các mệnh lệnh đơn giản. Con khó ngủ, kén ăn và đặc biệt là có hành vi tự làm đau bản thân.

Những ngày đầu tiếp xúc, Duy Đăng rất thờ ơ, hung hăng và tăng động. Con không bỏ lỡ cơ hội nào để phá tan mọi quy định chúng tôi đặt ra. Mỗi khi muốn né tránh những yêu cầu bản thân không thích, con lại tự đánh mình. Ở đâu có đồ ăn, đồ chơi con thích, con xông ra lấy ngay.

Duy Đăng hầu như không có ngôn ngữ diễn đạt, chỉ nói được vài từ đơn nhưng không rõ ràng, thậm chí là vô nghĩa. Đó là rào cản lớn nhất giữa cậu bé với chúng tôi, với cả xã hội. Những buổi học nhóm đầu tiên, Duy Đăng không thể hòa đồng. Con gào khóc, chạy nhảy, vật vã lăn lộn, không tham gia bất cứ trò chơi nào với các bạn, cũng không theo hướng dẫn của cô. Nhưng, cũng như bố mẹ Duy Đăng – những người luôn kiên trì, tìm mọi phương pháp để “cứu” con, các chuyên viên trị liệu cũng nỗ lực từng chút một, kiên quyết không bỏ cuộc.

Tăng động
(Ảnh minh họa)

Điều đặc biệt là, dù ngôn ngữ hạn chế, nhưng Duy Đăng lại có thể hiểu, có thể thăm dò thái độ của người khác để thể hiện hành vi của mình - đó cũng là một kênh giúp chúng tôi gần con hơn.

Một tuần, hai tuần rồi đến tuần thứ ba, chúng tôi bắt đầu tìm được ngôn ngữ và những quy ước chung. Con thích ăn bánh ngọt, thích chơi đất nặn. Con ưa nguyên tắc, thưởng phạt rõ ràng nhưng không thích cứng rắn quá. Con muốn nói nhẹ nhàng, mong được cô nựng, vuốt ve...

Duy Đăng biết cách đưa ra chỉ dẫn để các cô hiểu mong muốn của mình, dẫn dắt các cô vào những trò chơi và tương tác cùng con. Con dần hợp tác qua các buổi học nhóm, con đã tham gia hoạt động cùng các bạn. Con bắt đầu biết chờ đợi đến lượt, biết quan sát và làm theo các bạn trong các trò chơi: kéo co, đi vòng tròn, chui/ trèo ghế/ nhảy chụm chân... Con không còn là cậu bé đứng ngoài cuộc như trước nữa.

Con tham gia và tích cực trả lời hơn khi được cô hỏi các câu hỏi đơn giản: “Ghế đâu? bàn đâu, bảng đâu, bóng ở đâu?”. Các cô vui lắm! Cuối cùng thì con cũng hiểu và chỉ được đúng cho cô. Con bắt đầu nhắc lại nhiều hơn các cụm từ mà trước đây con nói chưa rõ ràng như: “đi tè”, “bỏ ra, “đau”. Phần nào giải tỏa được những bức xúc của mình trong giao tiếp với người khác, Duy Đăng giảm hẳn cáu gắt hay ăn vạ vô cớ. Hành vi cắn tay hoặc tát vào mặt khi cáu tức cũng ít dần. Ở nhà, con ngủ tốt hơn trước, bắt đầu có những tự lập sinh hoạt cá nhân.

Dù con đường phía trước còn nhiều gian nan và thử thách, nhưng chúng tôi tin rằng, nỗ lực của mình, của gia đình và của chính Duy Đăng nữa sẽ giúp con có một tương lai sáng hơn vào ngày mai.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

48.1K

Dịch vụ từ Vinmec

Bài viết liên quan