Review sinh ở Vinmec Hải Phòng:“ Đi đẻ sướng như này thì đẻ mấy đứa cũng được”

14/11/2019
Review sinh tại Vinmec

Mang thai và sinh con luôn là hành trình đáng nhớ nhất của người phụ nữ. Dưới đây là câu chuyện về hành trình “vượt cạn” của sản phụ Phạm Thảo Quỳnh Mai tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Hải Phòng.

Bác sĩ Vinmec kiên trì khuyên mình sinh thường

Trải qua đợt bầu bí mình mới biết là về phía bệnh viện, thực hiện đẻ mổ có rất nhiều cái lợi so với đỡ đẻ thường.

Nếu một ca đẻ thường ekip bệnh viện phải theo dõi sát sao cả ngày, thậm chí là nhiều ngày; thì một ca mổ đẻ chỉ mất khoảng 30-45’ của y bác sĩ là mẹ tròn con vuông. Các trường hợp bình thường thì không nói, chứ trường hợp các mẹ hơi khó là rất dễ được chỉ định mổ đẻ. Mà như mình đến viện khác là cho mổ chắc luôn .

Vì vậy mình rất trân trọng Vinmec (Hải Phòng), khi họ không lựa chọn cái lợi về cho mình, mà chọn lựa cái tốt nhất cho bệnh nhân. Khi tất cả các nơi khác đều khuyên mình mổ đẻ, thì chỉ Vinmec là kiên định từ ngày đầu mình đến khám thai ở đây đến ngày siêu âm cuối cùng là: em yên tâm, em có thể đẻ thường được.

Hiểu một cách nôm na thì đường kính lưỡng đỉnh là đường kính chu vi đầu của bé. Trung bình các bé tuần thai 40 (trọn 9 tháng 10 ngày) có đường kính lưỡng đỉnh là 94mm. Nếu cao hơn mức 94, nhiều khả năng mẹ phải sinh mổ để đảm bảo an toàn cho cả con và mẹ. Vâng và thằng cu nhà mình mới tuần 37 đầu đã 102,5 rồi.

Ngày cuối cùng đi siêu âm, đường kính lưỡng đỉnh 102,5 - Bác sĩ Nguyễn Anh Tú vẫn hết sức nhẹ nhàng: đầu to đấy em ạ, nhưng khi đẻ chỗ xương đầu nó sẽ thế này thế kia bla bla nên em đừng lo.

Huhu em lo dã man con ngan ý chứ. Vì trước đó mấy ngày chưa kịp về Hải Phòng, mình có chạy monitor chỗ khác, anh còn bảo mình đầu to thế này mà mới tuần 37 thì em đẻ thường khó lắm mà.

Xong vì nghĩ công thức đo đạc ở các bệnh viện có thể setup trong máy khác nhau, nên mình đi thêm 1 bệnh viện khác để kiểm tra xem Pipi có đúng là Pipi đầu to thật không. Kết quả là chính thế, bác sĩ siêu âm khuyên “đầu trên 10cm, con không lọt được xuống khung xương chậu đâu, e mổ chủ động cho lành”.

Và giống như bao người khác, khi có việc gì khó mẹ cháu lại hỏi Google .

Xem trên mạng thấy một loạt các bình luận kiểu này nên mình càng hãi “Mình 99 này, cố đẻ có đẻ được đâu, đau đẻ gần chết xong lại mổ”, “Mình 96 đã há mồm rồi, tý thì mổ cấp cứu. Đẻ ra đầu con bẹp rúm”. Cá biệt có người còn đầu bé 97, chui không lọt, vừa đau đẻ vừa đau mổ, lúc mổ bác sĩ phải móc đầu bé từ dưới lên.

Thế là kết quả siêu âm ở các nơi đều như nhau, chỉ có đẻ bằng đường nào thì thành 2 trường phái. Riêng Vinmec Hải Phòng khiến mình đánh giá cao và yên tâm vì ở đó các bác sĩ đều kiên trì trước sau như một: Em đẻ thường được, em cứ yên tâm. Nếu đẻ thường được thì nên chọn đẻ thường, không gì tốt bằng sinh nở một cách tự nhiên. Mẹ con cháu xin chân thành cảm ơn bác sĩ Minh, người theo dõi cả thai kỳ đã kiên quyết khuyên cháu đẻ thường. Sự tự tin của bác đã tiếp sức cho mẹ cháu rất nhiều.

Vì cũng là bệnh viện mình đã theo từ đầu và được review công tác giảm đau của Vinmec tốt, nên sau khi thảo luận kỹ càng với các bác sĩ khoa Sản Vinmec một lần nữa, cả nhà mình quyết định để mình đẻ thường ở đây. Mình lúc ấy nghĩ nhiều thì mệt lắm rồi. Thôi nếu có 2 sự lựa chọn mà cứ phải nâng lên đặt xuống không biết chọn cái nào thì có nghĩa là chọn cái nào cũng như nhau cả.

Thế là 18h hôm định mệnh ấy, trong khi đầu vẫn còn đang lên kế hoạch mai ăn gì, đi đâu, ngày kia lên núi chụp bộ ảnh trước sinh cái nhỉ thì mình có dấu hiệu sinh vào ngày thứ 3 của tuần 38.

Review sinh tại Vinmec - Thai sản trọn gói
Hình ảnh gia đình bé PiPi

Trải nghiệm ''đẻ không đau'' tại Vinmec

Trước đây khi xem phim và được nghe kể lại thì mình bị ám ảnh cái cảnh vào viện đẻ là chứng kiến bao nhiêu mẹ đang quằn quại rên la. Vì thế nên mình càng thấy sự lựa chọn Vinmec của mình là đúng. Cả cái khoa sản mình nằm rất yên tĩnh, không có cảnh bà bầu đi đi lại lại. Mỗi người đều được nằm ở 1 phòng riêng sạch đẹp như khách sạn. Có tủ lạnh, tivi, wc riêng siêu đẹp, điều hoà 2 chiều, giường bệnh 500 triệu - mẹ cháu nghe đồn vậy và nút bấm khẩn cấp gọi nhân viên y tế ở khắp nơi.

Trèo lên được cái giường là mình vừa đếm cơn gò trong lúc chạy monitor, vừa bảo chồng record lại theo thời gian xem tần suất 10’ thì có bao nhiêu cơn. Lúc nào gò thì đau há mồm rên rỉ, lúc nào không gò thì lại xem “Về nhà đi con” với bố, cứ như là đang ở nhà ý.

Theo dõi cho mình là chị Lan nữ hộ sinh và bác sĩ Mai. Mọi người vào thăm khám cho mình thường xuyên, rất ân cần và nhẹ nhàng. Bác sĩ Mai liên tục hỏi mình lúc nào đau quá không chịu được thì nói với bác nhé. Bác cũng tiên lượng luôn là “Cháu sẽ sinh vào 3, 4 giờ sáng nhé” (và đúng là thế thật).

Cứ thế đến lúc mở được 3cm thì thấy đau quá rồi (đã bảo là khả năng chịu đau của mình kém lắm mà, bác Mai vào mình liền kêu ngay bác cho cháu đi giảm đau với (đi tiêm gây tê màng cứng ý).

Thế là mình được chuyển đến phòng đẻ và được ê kíp gây mê thực hiện giảm đau. Các mẹ bảo cái mũi tiêm gây tê lúc tiêm nó đau lắm mà một đứa sợ đau như mình thấy cũng bình thường, chỉ nhói cái là thôi, hay vì bác sĩ Vinmec tiêm khéo nhỉ.

Trước khi làm hồ sơ nhập viện thì mình đã được xét nghiệm và bác sĩ gây mê tư vấn kỹ càng về việc giảm đau khi đẻ nên mình rất hồ hởi vì biết sắp hết đau rồi và yên tâm khi được gây tê.

Tuy nhiên vì bản tính đa nghi, trộm nghĩ lỡ có vấn đề gì thuốc không hiệu quả với mình thì sao nên gây tê xong mình liền bảo chồng bấu thử vào chân em xem nào. Đến lúc chồng bấu cật lực rồi mà vẫn ngóc đầu dậy bảo anh mạnh nữa lên thì mới yên tâm là thuốc đã ngấm.

Được giới thiệu về công tác giảm đau và kiểm soát cơn đau của Vinmec tốt nên lúc nằm trên bàn đẻ mình cảm thán vô cùng: lựa chọn giảm đau này đúng là quyết định đúng đắn huhu.

Vì ngay sau khi tiêm xong thì điều kỳ diệu xảy ra, máy vẫn đo được cơn gò đều đều của mình nhưng mình không còn đau đớn gì nữa. Thế là mình tranh thủ ngủ để lấy sức đẻ, lúc ấy còn vừa mơ màng vừa nghĩ là cứ thế này thì đẻ mấy đứa nữa cũng được.

Sau đó mình vừa... gò vừa ngủ từ 10h đêm đến 2h sáng. 2h sáng là mình mở đến 8cm rồi, bác sĩ bắt đầu bấm ối cho mình vì bọc ối của mình k tự vỡ và chỉ định giảm lượng thuốc gây tê để chuẩn bị cho cuộc rặn đẻ sắp đến (con bé bắt đầu sợ hãi)

Lạy chúa trên cao turn down for what cơn đau bắt đầu quay trở lại. Lần này thì đau khủng khiếp, đau xé ruột xé gan. Mình vẫn được truyền thuốc giảm đau khiến cho cơn đau của mình giảm xuống chỉ còn 1/10 so với trường hợp không dùng thuốc, chỉ là liều lượng bị giảm đi vì bác sĩ nói là để có cảm giác rặn tốt hơn mà đã đau dã man con ngan rồi, nên thực sự không dám tưởng tượng không có thuốc thì như thế nào nữa.

Buồn cười ở chỗ đau thế mà vẫn tỉnh táo tí tí lại bảo chồng tô son dưỡng cho em đi để há mồm hét cho đỡ rách môi. Vì ở trong ý điều hoà mát lạnh lại mất nước vô cùng nên mới có cảnh vợ vừa rên rỉ kêu đau chồng vừa cúi xuống tô son dưỡng cho vợ.

Các bệnh viện khác người nhà có được vào không nhỉ, ở Vinmec thì các mẹ được đưa 1 người thân vào phòng đẻ cùng. Bố còn có thể tự tay cắt rốn cho con nữa . Có người ngoài vào ghi hình, quay chụp, quan sát sẽ rất dễ bị áp lực tâm lý, nên phải cực kỳ tự tin vào năng lực chuyên môn của mình các bệnh viện mới thực hiện đc việc này ý.

Quay trở lại với giờ phút sinh tử. Lúc ấy mình bắt đầu vật vã trên bàn đẻ, van vỉ đòi thêm thuốc gây tê. Cứ vật nài đau đớn xin xỏ như thế thì mình đc cho thêm 1 ít thuốc thật và đã mở được đến 10cm. Mở đc đến 10cm là nghĩ ôi sắp xong rồi đây, ai ngờ bác sĩ bảo còn phải chờ đến cảm giác buồn ị mới đc rặn nhé.

Chờ mãi cái cảm giác muốn ị Pipi ra mới đến. Thế là mình bắt đầu được rặn, nhưng mình không biết phải làm gì tiếp theo vì mình... không biết rặn.

Đây là hậu quả của việc quá sợ đẻ, không bao giờ xem các clip/hình ảnh quá trình sinh nở và cũng không nghĩ đến là rặn cũng cần có kỹ thuật tốt. Cái gì chuẩn bị trước cũng tốt hơn, các mẹ đi sau nhớ học cách rặn trước đừng để như mình nhé.

Thế là trên bàn đẻ hôm ấy cả ê kíp có cô Hoa nữ hộ sinh và bác sĩ Mai phải training lại kỹ thuật rặn đẻ cho mẹ Mai sau khi rặn mấy lần đứt hết cả hơi mà vẫn sai tè le.

Các y bác sĩ động viên hướng dẫn nhiệt tình vô cùng mà hoá ra mẹ Mai vẫn là cô sinh viên năm nào đạp 100 lần dưới bể vẫn chưa đúng kỹ thuật bơi ếch.

Thế xong mệt lắm rồi đau lắm rồi huyết áp vọt lên 160 rồi, bác sĩ Mai bảo “Cháu thử lần nữa không được là bác phải dùng forceps lấy bé ra thôi. Mà dùng forceps ảnh hưởng bé thế nào cháu biết rồi đấy.”

Mình lúc đó còn đòi đưa lên bàn mổ thì nghĩ forceps có là gì huhu, cháu ngày xưa cũng là forceps lôi ra mà vẫn thông minh rạng ngời này. Thật lúc ấy chỉ mong sớm được giải thoát khỏi nỗi đau này nên dù dùng cách gì mình cũng chịu. Các y bác sỹ lúc ấy hết lời động viên, con mẹ thì muốn buông lắm rồi nhưng cũng cố gắng dùng hết sức bình sinh để thử một lần nữa.

Huhu và thế rồi cảm ơn trời phật mình đã thử và thành công rặn được Pipi ở phút 89. Tọt được cái đầu con ra là mẹ xụi lơ không biết gì nữa. Chỉ nhớ lúc ấy anh bạn thân nắm chặt tay rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống hôn làm mình thấy được động viên lắm lắm.

Vì quá trình rặn đẻ quá lâu nên ngay khi em Pi chui ra, bác sĩ Thanh (bác sĩ nhi) đã thao tác nhanh chóng hút hết 20 mil dịch trong bụng Pi và không để dịch tràn vào đường thở của con một xí nào. Phải nói rằng bữa ăn đầu tiên của cuộc đời Pipi chỉ ăn được 10ml sữa thôi, nên 20ml dịch nuốt phải là cực kỳ nhiều đối với con. Cảm ơn bác sĩ Thanh đã xử lý vô cùng kịp thời để hút sạch và dịch không vào đường thở của bé.

Trong ekip đỡ đẻ của Vinmec, ngoài bác sỹ sản và các nữ hộ sinh may là bao giờ cũng có cả bác sĩ chuyên khoa Nhi để xử lý kịp thời các vấn đề liên quan đến bé.

Thế rồi Pipi được da tiếp da mẹ nhanh chóng. Con được nằm úp lên người mẹ như một chú ếch con bé xíu xiu và đáng yêu vô cùng. Mắt chớp chớp đảo đảo nhìn khắp phòng và khi nghe mẹ gọi “Pipi ơi, mẹ đây, con có nhận ra giọng mẹ không” thì nín khóc liền, kỳ diệu quá.

Mình nằm viện 2 ngày, mỗi ngày đều có các cô đến tắm bé, có bác sĩ nhi và bác sĩ sản đến kiểm tra tình hình của bé và mẹ, mọi người hỏi han ân cần chu đáo vô cùng.

''Đẻ ở Vinmec ngoài đồ dùng cá nhân và tâm lý thì không cần chuẩn bị gì''

Lúc nằm viện mình chỉ mong đến giờ ăn vì cơm đẻ ở Vinmec siêu ngon. Đầu ngày bao giờ cũng có người đến hỏi mình hôm nay có các menu thế này thế này, chị muốn ăn gì làm mình thấy như ở trong nhà hàng ý. Ở đây cũng có sẵn cháo nóng cho các mẹ lúc nào đói là có liền.

Thích nữa là các mẹ đẻ ở Vinmec đều được tặng một túi quà rất xinh có sữa tắm gội Arau, tã dán sơ sinh Merries, 1 bộ đồ Nous petit, bao tay, bao chân, mũ cho bé, bvs cho mẹ, chục cái khăn sữa,... Vậy nên vào viện mình không chuẩn bị gì cho Pipi cả, chỉ mang theo bình sữa cho con và 1 cái chăn vì bà ngoại dặn mang đi đắp nhỡ ra viện lên xe thì lạnh.

Một điểm chu đáo nữa là ở Vinmec chuẩn bị sẵn sữa NAN cho các mẹ. Mẹ nào cần máy hút sữa, bình sữa, máy tiệt trùng bình sữa, nước rửa bình sữa (Dnee) thì ở đây đều có cả. Vì thế đi đẻ ở Vinmec ngoài đồ dùng cá nhân và tâm lý thì thực sự không cần chuẩn bị gì các mẹ nhé.

Ngoài việc mình rất yên tâm vì các y bác sĩ khoa sản ở đây đều là những nhân sự kỳ cựu từ bệnh viện Phụ sản sang thì mình còn rất thích Vinmec vì máy móc siêu xịn. Mỗi lần đến đợt đi siêu âm Pipi là nhà cháu mừng vui khấp khởi trước cả tuần vì sắp được gặp con một cách rõ nét dã man.

Nhân dịp hết cữ 3 tháng 10 ngày, mẹ cháu có chút hồi tưởng lại cái ngày định mệnh đẻ ra Pi và xin cảm ơn tận đáy lòng những y bác sĩ tâm huyết của Vinmec Hải Phòng đã giúp Pi đến với cuộc đời này thuận lợi." - Sản phụ Phạm Thảo Quỳnh Mai chia sẻ.

Review sinh tại Vinmec
Review sinh tại Vinmec: “Đi đẻ sướng như này thì đẻ mấy đứa cũng được”