......

Nguyên nhân gây bệnh chàm bìu, chàm trên dương vật

chàm dương vật

Chàm trên dương vật thuộc nhóm bệnh viêm về da. Bệnh nhân bị chàm bìu có những biểu hiện như vùng da ở bìu sẽ dày hơn mức bình thường, bong da, gây ngứa và rất khó chịu. Bệnh chàm bìu không phải là bệnh lây lan qua đường tình dục và có thể chữa. Tuy nhiên, nếu để bệnh bùng phát sẽ gây ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe và chất lượng cuộc sống của người bệnh.

1. Tổng quan về bệnh chàm bìu

Bệnh chàm là một nhóm các tình trạng viêm da. Gần 32 triệu người Mỹ bị ảnh hưởng bởi ít nhất một trong các loại bệnh chàm. Chàm làm cho làn da nổi đỏ, ngứa, bong tróc và nứt nẻ. Chúng có thể xuất hiện hầu hết mọi nơi trên cơ thể bao gồm cả dương vật và vùng da ở gần cơ quan sinh dục.

Các loại bệnh chàm trên dương vật bao gồm:

  • Viêm da tạng dị ứng: Loại bệnh này xuất hiện đột ngột như một phát ban hoặc ngứa da. Nó có thể xuất hiện ở trẻ sơ sinh và không có nguyên nhân rõ ràng.
  • Viêm da tiếp xúc kích ứng: Tình trạng này là kết quả của việc tiếp xúc với chất gây dị ứng hoặc hóa chất. Các chất kích thích có thể là bao cao su, đồ lót hoặc dụng cụ thể thao gây kích ứng dương vật.
  • Viêm da tiết bã: Loại chàm này xuất hiện ở những khu vực da tiết nhiều bã nhờn. Nó thường xuất hiện trên da đầu, nhưng cũng có thể xuất hiện trên dương vật.

2. Triệu chứng của bệnh chàm sinh dục là gì?

Các triệu chứng phổ biến của bất kỳ loại bệnh chàm bao gồm:

  • Phát ban hoặc bìu đỏ, da mấp mô;
  • Ngứa hoặc nhạy cảm xung quanh phát ban;
  • Khô da;
  • Các mảng da đỏ, nâu hoặc xám;
  • Mụn nước nhỏ có thể vỡ ra và giải phóng chất lỏng;
  • Da dày hơn hoặc có vảy;
Chàm sinh dục
Người bệnh có thể thấy các mảng da đỏ và khô da vùng sinh dục

Một số triệu chứng cũng có thể xuất hiện khi nhiễm bệnh lây truyền qua đường tình dục (STI), chẳng hạn như mụn cóc ở bộ phận sinh dục, mụn rộp sinh dục hoặc virus gây suy giảm miễn dịch ở người. Các triệu chứng STI sớm khác bao gồm:

  • Chảy dịch dương vật bất thường;
  • Chảy máu;
  • Đau đầu;
  • Đau cơ thể;
  • Sốt ớn lạnh;
  • Sưng hạch bạch huyết.

Bệnh chàm chỉ ảnh hưởng đến làn da, nó không gây ra bất kỳ triệu chứng nào khác trong khả năng sinh sản. Nếu chỉ gặp phải phát ban da, da khô hoặc phồng rộp và không có quan hệ tình dục thì đó có lẽ là dấu hiệu của một cơn chàm bùng phát. Nếu nhận thấy những triệu chứng này xuất hiện ngay sau khi dương vật tiếp xúc với một số thứ nhất định, có khả năng bạn bị viêm da tiếp xúc kích thích. Bạn nên đi khám bác sĩ nếu gặp những triệu chứng này sau khi quan hệ tình dục hoặc không quan hệ tình dục để biết nguyên nhân rõ ràng.

3. Nguyên nhân gây ra bệnh chàm dương vật


Bệnh chàm do yếu tố di truyền và yếu tố môi trường sống gây ra. Nhiều người bị bệnh chàm bởi họ có đột biến gen sản sinh ra filaggrin. Loại protein này có chức năng tạo ra một hàng rào bảo vệ lớp da trên cùng. Nếu cơ thể không tạo ra đủ filaggrin thì da sẽ không có đủ độ ẩm và vi khuẩn có thể xâm nhập. Các yếu tố khác cũng có thể kích hoạt bệnh chàm phát triển. Các tác nhân kích hoạt có thể kể đến như latex làm cho hệ thống miễn dịch tạo ra phản ứng viêm quá mức dẫn đến bùng phát bệnh chàm. Các yếu tố kích hoạt khác có thể bao gồm:

  • Hóa chất trong xà phòng hoặc dầu gội;
Xà phòng
Hóa chất trong xà phòng có thể kích hoạt tình trạng chàm dương vật

  • Chất liệu may quần áo, chẳng hạn như polyester hoặc len;
  • Chất kháng khuẩn trong thuốc mỡ hoặc khăn ướt;
  • Khói thuốc lá;
  • Kim loại;
  • Formaldehyd.

4. Bệnh chàm bìu có lây không?

Bệnh chàm bìu không phải là một bệnh truyền nhiễm. Nó không thể lan truyền thông qua quan hệ tình dục hoặc tiếp xúc với dương vật người bệnh. Mặc dù vậy, bệnh chàm sẽ gây ra cảm giác khó chịu khi quan hệ tình dục. Gãi ngứa có thể dẫn đến những vết thương hở, vết loét và mụn nước và có thể bị nhiễm trùng.

Nhiễm trùng dương vật có thể lây lan qua quan hệ tình dục nếu không được bảo vệ. Bạn nên sử dụng bao cao su hoặc tránh quan hệ tình dục cho đến khi kết thúc quá trình điều trị bằng kháng sinh.

5. Xử lý bệnh chàm bìu tại nhà

Nếu các triệu chứng của bệnh nhẹ, bạn có thể giảm đau bằng các biện pháp đơn giản tại nhà hoặc áp dụng các phương pháp điều trị không kê đơn (OTC). Bao gồm:

Sử dụng phương pháp nén lạnh: Làm ẩm một miếng vải hoặc khăn bằng nước lạnh. Gấp hoặc quấn khăn lên dương vật có vùng da bị ảnh hưởng. Thực hiện khi cần thiết trong khoảng 20 phút mỗi lần. Bạn cũng có thể sử dụng một túi nước đá hoặc một vật đông lạnh trong một chiếc khăn để nén lạnh.

Tắm bột yến mạch: Cho khoảng 1 chén bột yến mạch vào bồn nước ấm để tắm. Nó sẽ giúp giảm ngứa. Bạn cũng có thể dùng bột yến mạch và bôi vào khu vực bị ảnh hưởng và băng lại băng lại.

Sử dụng kem trị ngứa: Bôi kem OTC với ít nhất 1% hydrocortison để giảm ngứa. Bạn cũng có thể thoa kem lên một miếng băng và quấn băng xung quanh vùng ngứa. Không sử dụng kem hydrocortison quá bảy ngày trừ khi được chỉ định bởi bác sĩ.

Dùng thuốc chống dị ứng OTC: Uống một loại thuốc dị ứng nhẹ, chẳng hạn như diphenhydramine (Benadryl) hoặc cetirizine (Zyrtec). Đây là những thuốc dành cho viêm da dị ứng. Thuốc này gây buồn ngủ, nên nếu bạn cần lái xe hoặc tập trung tinh thần thì không uống thuốc.

Kem bôi, thuốc bôi
Người bệnh có thể bôi kem OTC với ít nhất 1% hydrocortison để giảm ngứa

6. Khi nào bạn nên đi khám bác sĩ

Gặp bác sĩ ngay nếu bạn nhận thấy các triệu chứng bệnh chàm kết hợp với các biểu hiện sau:

  • Dịch tiết ra hoặc đục từ dương vật;
  • Sốt 101 ° F (38,3 ° C) hoặc cao hơn;
  • Khó tiểu;
  • Đau khi đi tiểu;
  • Đau bụng dưới;
  • Đau hoặc sưng ở tinh hoàn.

Bạn cũng nên hẹn gặp bác sĩ nếu các triệu chứng không cải thiện trong vòng một tuần. Bác sĩ có thể đánh giá các triệu chứng và tư vấn về các bước điều trị tiếp theo.

7. Lựa chọn điều trị lâm sàng

Nếu bác sĩ chẩn đoán bạn bị bệnh chàm, họ có thể kê toa một hoặc nhiều thuốc sau đây để giúp điều trị bệnh chàm bùng phát:

Thuốc ức chế calcineurin: Những loại thuốc này có tác dụng làm thay đổi phản ứng miễn dịch của cơ thể. Đơn thuốc phổ biến bao gồm pimecrolimus (Elidel) và tacrolimus (Protopic).

Kiểm soát viêm: Dung Corticosteroid đường uống, chẳng hạn như prednisone (Deltasone) để giúp điều trị viêm.

Kháng sinh: Nếu đau, bị nhiễm trùng, bác sĩ có thể sẽ kê toa thuốc điều trị trong vòng khoảng hai tuần với flucloxacillin (Floxapen) hoặc erythromycin (Ery-Tab).

Điều trị bằng thuốc tiêm. Nếu làn da của bạn không đáp ứng với các phương pháp điều trị khác, bác sĩ có thể khuyên dùng dupilumab (Dapoxetine). Loại thuốc tiêm này thường chỉ được sử dụng cho bệnh chàm nghiêm trọng. Loại thuốc này đắt tiền và vẫn đang được thử nghiệm để sử dụng lâu dài.

Quang trị liệu: Trong trường hợp nghiêm trọng, bác sĩ có thể khuyên bạn nên phơi da dưới sáng cực tím để giúp giảm triệu chứng bệnh.

Thuốc tiêm, tiêm thuốc, thuốc nước
Tùy vào tình trạng bệnh mà bác sĩ sẽ quyết định phác đồ điều trị phù hợp

8. Biến chứng của bệnh chàm sinh dục là gì?

Gãi những vùng ngứa có thể dẫn đến vết thương hở hoặc vết loét, chúng có thể làm tăng nguy cơ nhiễm trùng. Một trong những bệnh nhiễm trùng có thể là herpes simplex. Các biến chứng khác của bệnh chàm có thể bao gồm: Da dày, bong vảy vĩnh viễn do trầy xước liên tục; hen suyễn mãn tính; sốt.

9. Ngăn ngừa bệnh chàm bùng phát

Các triệu chứng bùng phát bệnh chàm thường kéo dài một vài ngày trước khi chúng giảm bớt. Giai đoạn bệnh bùng phát có thể dự đoán được và một số giai đoạn bùng phát bệnh có thể gây cảm giác rất khó chịu. Bạn có thể giảm nguy cơ bùng phát bằng các cách sau:

  • Tìm hiểu các yếu tố gây kích hoạt bệnh. Nói chuyện với bác sĩ về việc kiểm tra các chất gây dị ứng. Nếu bạn biết rằng bạn dị ứng với phấn hoa, nấm mốc, hóa chất hoặc các vật liệu khác, bạn nên tránh chúng càng xa càng tốt.
  • Không mặc mặc đồ lót bó sát. Thay vào đó là mặc quần lót rộng, thoải mái và quần dài để tránh da bị kích ứng nhiều hơn. Mặc quần áo thoáng cho khu vực sinh dục để tránh đổ mồ hôi quá nhiều, điều này cũng có thể gây kích thích dương vật.
  • Sử dụng kem dưỡng da tự nhiên hoặc thuốc mỡ. Bôi thuốc lên dương vật hai lần mỗi ngày để giữ cho làn da ẩm và ngăn ngừa nứt.
  • Không sử dụng xà phòng có chất tẩy rửa mạnh hoặc nước nóng. Tắm thường xuyên trong nước ấm vì nước nóng có thể làm khô da. Tránh xà phòng có mùi hương và hóa chất vì chúng có thể làm khô da.
  • Giữ mức độ ẩm trong nhà ở mức cân bằng. Sử dụng máy tạo độ ẩm để giữ ẩm cho không khí và ngăn ngừa khô da.


Chàm bìu là một dạng của bệnh viêm da, mặc dù không quá nguy hiểm nhưng ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của người bệnh. Ngay khi xuất hiện những triệu chứng của bệnh, bạn nên đến cơ sở y tế uy tín để điều trị sớm. Hiện nay bệnh viêm da đang rất phổ biến ở mọi lứa tuổi, giới tính, có rất nhiều loại bệnh viêm da có thể lây, bởi vậy bạn nên đi khám khi trên da xuất hiện những triệu chứng lạ.

Tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec hiện có Gói khám và tư vấn điều trị viêm da cơ địa dị ứng giúp khách hàng đánh giá tổng quan về tình trạng bệnh đồng thời tư vấn các biện pháp giúp phòng tránh bệnh tái phát.

Khi đăng ký gói khám và tư vấn điều trị viêm da cơ địa dị ứng, khách hàng sẽ được: Khám chuyên khoa Da liễu. Thực hiện các xét nghiệm như: định lượng IgE, vi nấm soi tươi, định lượng IgE đặc hiệu với các dị nguyên dị ứng hô hấp – thức ăn (Panel 1 Việt), xét nghiệm Rida Allergy Screen (panel 1)...

Để được tư vấn trực tiếp, Quý Khách vui lòng bấm số HOTLINE hoặc đăng ký lịch trực tuyến TẠI ĐÂY. Tải ứng dụng độc quyền MyVinmec để đặt lịch nhanh hơn, theo dõi lịch tiện lợi hơn!

Nguồn tham khảo: healthline.com

1K

Dịch vụ từ Vinmec

Bài viết liên quan